Tử vi

Như một lời tri ân thầy cô

Xin gửi lời tri ân thầy cô cho tháng 11 này, tháng của Lòng biết ơn sâu sắc. Xin cho cô học trò ngày xưa gửi vạn lời mến thương đến những Thầy Cô kính yêu mà đến giờ có người đã đi xa mãi mãi.

Bạn có nghĩ rằng phải đi qua hết những bão giông của cuộc đời rồi mới thấy những tháng ngày được cắp sách đến trường là những tháng ngày bình yên nhất…

Dẫu có khôn lớn đến đâu, tôi cũng làm sao quên được bàn tay đã cầm tay tôi tập nét chữ đầu tiên, rụt rè và xiêu vẹo. Cô giáo đầu tiên của tôi tên Gia, thường đi đôi guốc mộc, mặc chiếc áo bà ba với quần đen giản dị. Và cô rất hiền – như một bà tiên từ cổ tích bước ra.

Suốt những năm cấp một, các cô giáo dạy tôi đều là những bà tiên như thế. Tuổi thơ tôi có may mắn lắm không khi đi qua những tháng năm quá êm đềm bên tiếng ê a, ru yêu thương đến từng tia nắng?

Những buổi chiều muộn, chờ mãi vẫn không thấy bóng mẹ đến đón về, cô giáo phải kiêm luôn bảo mẫu, lọc cọc đạp xe chở đứa học trò về đến tận nhà. Cô giáo ngày xưa dịu dàng, học trò ngày xưa lễ nghĩa, tuy có nghịch phá nhưng không bao giờ làm buồn lòng cô và cha mẹ. Phải chăng đó cũng là một lời tri ân thầy cô và cha mẹ mình.

Năm tháng rồi lớn lên, những bóng dáng xưa không còn gặp lại, chỉ có ký ức trào dâng đến nghẹn ngào mỗi khi nhớ đến. Những bài học làm người theo ngày tháng cứ nhiều lên, đưa tôi qua những trắc trở mưu sinh mà lòng thênh thang không chút muộn phiền, vướng bận.

Nhu mot loi tri an thay co hinh anh

Xin cho tôi được gửi lời tri ân thầy cô trong ngày 20-11 này.

Lại một mùa thu qua, như mọi năm đến ngày Nhà Giáo Việt Nam, tôi đi xa quá lâu, mọi thứ đã đổi thay khi trở về nhà. Những đóa hoa thắm xinh tôi chuẩn bị lẽ ra phải được trao cho một bàn tay thon dài nhưng gầy guộc, thì giờ lặng lẽ nằm yên bên ngôi mộ giữa trời chiều. Lẩn khuất đâu đó, dường như bên tai tôi vẫn nghe tiếng đọc bài của lũ trẻ ngây ngô còn vang vọng.

Nếu ai đó cũng như tôi, đã đi qua một thời tuổi thơ như thế, xin hãy nhớ và dâng lên những đóa hoa của lòng biết ơn vô tận để tri ân thầy cô, những người mà ta có thể xem như cha mẹ, bởi sự hi sinh, dìu dắt và cho ta cả một tương lai.



  • www.facebook.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *